Hôm
qua Sid quyết định ngủ một giấc tròn trịa để refesh lại cái trí nhớ gà
tồ của mình sau một chuỗi các đêm thức trắng ngồi code say sưa bên máy
tính. Kết quả là Sid chôn mình trong giấc ngủ vùi từ 3h chiều qua tới tận 9h sáng hôm nay, bất chấp :
- Tiếng khách lạ của các anh đến chơi bi bô trò trẹ
- Tiếng rao của những người bán rong
- Bất chấp bố mẹ gọi điện ra mấy cuộc liền chỉ để hỏi han.
Sáng ra check lại, thấy cuộc gọi nhỡ của bố mẹ, tự dưng mắt thấy cay cay...
Vội vàng chạy ra Bưu điện gọi lại về nhà. Nước mắt muốn tuôn ra cùng những lời hỏi thăm của bố mẹ
- Ở đó có hay chịu mua hoa quả ăn không? Mai mẹ gửi em mang hoa quả xuống chon nhé
- Con nhớ giữ gìn sức khỏe đó, không được ngồi máy tính nhiều biết chưa ?
- Bao giờ con về nhà ?.....
Bố Mẹ!
Con đã là người đàn ông 21 tuổi rồi
Ở cái tuổi để đứng vững trước tất cả.
Cái tuổi đủ chín chắn để nén chìm một giọt nước mắt vô tình.
Cái tuổi để nghĩ về những điều xa vời và quên đi những tiếng à ơi của ngày xưa.
Nhưng sao vẫn thấy nghẹn ngào, đôi mặt cay cay khi nghe tiếng bố mẹ.
21 tuổi rồi, Từng ấy tuổi rồi, con vẫn làm lũng với mẹ.
Từng ấy tuổi rồi, con vẫn bắt bố phải đưa đi chơi vì chẳng bao giờ dám đi chơi một mình
Từng ấy tuổi rồi, mà trước khi đi ngủ vẫn phải để mẹ chuẩn bị cho chăn màn
Từng ấy tuổi rồi mà vẫn …………
Sao
với con nếu chợt nghĩ về bố mẹ thôi, nước mắt lại trào ra.Dù con biết
là chẳng muốn là một người đàn ông yếu mềm như thế. Sao những lúc buồn
nhất con chỉ muốn có mẹ kề bên, muốn bố đùa trêu, gán ghép con với
những người con gái khác. Con đã hổ thẹn tự công nhận rằng đứng trước
bố mẹ
Con mãi chỉ như đứa trẻ !
21 rồi, bận từng ấy xuân xanh
Con đã là một thằng con trai yêu đời đến như thế nào.
Con luôn chào cuộc đời bằng những bằng những nụ cười và sự tếu táo đến quên hết mọi thứ.
Con yêu cuộc đời như một con chim sơn ca hát thánh thót giữa trời xanh.
Con yêu cuộc đời bằng cách yêu tất cả những sự bất hạnh của những người con gặp.
Bằng sự cảm thông am hiểu
Bằng sự chân thành vốn có
Bằng trái tim nồng nàn.
Con đã luôn làm bố mẹ vui bằng những gì con làm được.
Những
chiến công sau tất cả khó khăn con kể về cho bố mẹ, con biết bố mẹ
không hiểu hết nhưng bố mẹ đã biết con đã là người như thế nào.
Bố, Mẹ !
Con sẽ bước tiếp cuộc đời này
Có thể vẫn hồn nhiên như một đứa trẻ con
Có thể mộc mạc chân thành như một người quê cũ.
Có thể khi nào đó con vẫn nhói lên những nỗi buồn riêng, vẫn rưng lên những giọt nước mắt nếu nghĩ về bố mẹ.
Nhưng
Con sẽ luôn là một niềm tự hào của bố mẹ, niềm tự hào vì con đã được lớn lên bằng tất cả tình yêu thương mà bố mẹ dành cho con
Con sẽ sống
Như một chiến binh quả cảm ngoài mặt trận
Như một người anh hùng
luôn thắp lên ngọn lửa
.............. để đi về phía mặt trời !
Con luôn yêu đời và quyết liệt đến vậy chỉ cần có Bố mẹ ở bên
entry này con dành tặg bố mẹ yêu quý của con. Con con sẽ mãi bước đi trên con đường mà bố mẹ đã dạy. Con yêu bố mẹ nhiều.
Cậu út của bố mẹ
Chatboard (0)